Câu lạc bộ Nhà báo nữ tuổi 15

The player will show in this paragraph
Hơn 35 năm sau khi tốt nghiệp Đại học, trong dịp về dự Kỷ niệm 60 năm Ngày thành lập Trường Đại học Tổng hợp Huế, giữa hàng ngàn cựu sinh viên, tôi vẫn nhận ra chị với tà áo dài của Huế nhưng mang màu hoa anh đào nhẹ nhàng và duyên dáng, mà trước đó, cũng tại lần kỷ niệm 55 năm của Trường (năm 2012), chị đã có bài phát biểu đại diện cựu sinh viên khiến Thầy Cô và những người bạn cùng thời đều xúc động và không cầm được nước mắt.  
Đất trời xứ Bắc chiều cuối hạ oi oi nắng lửa. Nhưng hễ bước qua ngôi cổng gạch mộc mầu nâu đỏ già rồi chạm chân đến mảnh sân lát gạch Bát Tràng gồ ghề soi bóng giàn mướp xanh và những bể cây cảnh trầm lặng, ai đó đều cảm thấy dịu mát, thư thái trong cõi lòng. 

Quý tựa bạc vàng

Dáng người thấp đậm, gương mặt phúc hậu, dáng đi chậm rãi song thái độ nhanh nhẹn, bà Mai Phương, chủ hiệu vàng Đức Thịnh và khách sạn Đức Thịnh trên phố Mai Hắc Đế chính là một trong số sáu cô con gái của nghệ nhân Nguyễn Văn Mẫn- một nghệ nhân kim hoàn nổi danh của Hà Nội quê gốc ở Đồng Xâm,Thái Bình.

 

 

Kinh doanh đều đặn, chắc chắn, nhà cửa khang trang, đàng hoàng, con cái ngoan ngoãn, học hành tấn tới, chị coi đó là nguồn hạnh phúc to lớn không dễ có. “Uống nước nhớ nguồn”, mang nặng tấm lòng tri ân với cha mẹ, với quê hương, bản quán, với nghề tổ cha ông, chị thường không quên việc thăm nom, giúp đỡ gia đình, họ hàng và thường dành những khoản tiền đáng kể để đóng góp công đức cho các di tích văn hoá, lịch sử và các hoạt động nhân đạo xã hội. Ngay từ những năm 90 của thế kỷ trước, chị Phương đã là một trong những người đầu tiên tham gia vào chương trình Địa chỉ từ thiện của Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội và là một trong những hội viên tích cực của hội tán trợ chữ thập đỏ phường Bùi Thị Xuân. Mỗi năm, tuy không nhiều, nhưng gia đình chị cũng dành vài ba triệu đồng cho các việc công đức, từ thiện. Noi gương mẹ, cô con gái đầu lòng đang học đại học mỗi tháng cũng đã dành 15.000đ- 30 .000 đồng  tiền tiết kiệm để giúp đỡ bạn nghèo trong lớp mua sách vở.

Ngày đầu xuân năm mới, hoặc là những ngày kỷ niệm quốc tế thiếu nhi, ngày thương binh liệt sĩ, Tết Trung thu,  nơi mà gia đình  chị Phương thường chọn đến thăm và tặng quà từ thiện thường là các gia đình nghèo khó trong phương, mái ấm tình thương quận Hai Bà Trưng hay quỹ hội chữ thập đỏ của phường sở tại.

Xưa kia, người Hà Nội từng có ấn tượng không hay với thành ngữ: “Dân buôn bán”. Nhưng ở đâu cũng vậy, và thời nào cũng vậy, một nếp nhà vững chãi, luôn là chỗ dựa tinh thần cho tất thảy các thành viên trong gia đình. Càng trong những hoàn cảnh bất lợi, thì những phẩm chất tốt đẹp càng thêm tỏa sáng.

Trong cuộc đời làm nghề, chẳng những anh em chị Phương đã học được ở ngư­ời cha, người thầy của mình những kỹ xảo của nghề kim hoàn, mà còn học đư­ợc ở nghệ nhân Nguyễn Văn Mẫn những phẩm cách cao quý của người thợ chân chính, cũng như­ trách nhiệm và bổn phận nhất thiết của một con người trong gia đình và ngoài xã hội.

Giờ đây, nghề thương mại đã được xã hội coi trọng đúng với đúng vị thế của nó.  Việc kinh doanh, buôn bán tự do, đường hoàng theo cơ chế kinh tế đổi mới đã khiến cho nếp giao tiếp, ứng xử của người dân giữa các tầng lớp ngày một hoà đồng với cả xã hội. Vả lại, quan niệm chung của xã hội về nghề buôn bán, thương mại cũng không còn hẹp hòi và một chiều như trước. Và làm việc thiện đã trở thành một nếp sống quen thuộc của người kinh doanh trong xã hội. Và đó cũng là một nét đẹp văn hoá  tinh thần rất đáng trân trọng của người Hà Nội hôm nay.

Bông Bông